(Đam Mỹ) Yêu Lại Từ Đầu (PN4-Tình cờ yêu em)

Phiên ngoại 4 (Phần cuối)

Hôm nay Mục Thanh có buổi hẹn gặp riêng với những y bác sĩ sẽ làm việc cho bệnh viện trong tương lai, vậy nên sau cuộc họp thường niên, hắn giao mọi việc ở công ty lại cho thư ký theo dõi rồi tranh thủ lái xe đến khách sạn Runners. Nơi gặp mặt sẽ được diễn ra tại một nhà hàng kín đáo và sang trọng, nằm trên tầng 7 của khách sạn này.

Cửa thang máy mở ra, Mục Thanh được một nhân viên nhiệt tình dẫn đường. Hắn vừa đi vừa chỉnh lại quần áo cho chỉnh tề, đến trước cửa thì gõ vài nhịp rồi đẩy nhẹ bước vào.

Bên trong căn phòng lớn có khoảng mười mấy người, vừa nhìn thấy Mục Thanh liền lập tức niềm nở đứng lên chào đón. Riêng chỉ có một người vẫn chẳng buồn quan tâm, tiếp tục nhắm nháp ly rượu trong tay mình rồi cười một cách khó hiểu.

Mục Thanh đánh mắt nhìn người kia, âm thầm nhếch môi cười nhẹ, rồi bước đến “Mọi người ngồi đi, đừng câu nệ như vậy”

Các vị bác sĩ, tiến sĩ tương lai lục đục ngồi vào chổ của mình, một người vận vest lịch lãm, tuổi cũng khá cao, mỉm cười trang trọng nói “Nghe danh giám đốc Mục đã lâu, nay mới có dịp gặp mặt, đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy, tuổi còn trẻ mà tài đã cao”

Mục Thanh cười gật đầu “Tiến sĩ Trương khách sáo…”

Vị tiến sĩ Trương kia khá bất ngờ “Giám đốc Mục nhận ra tôi ư?”

Mục Thanh lắc đầu cười “Ngài đừng nói thế, danh tiếng của ngài sao tôi có thể không biết đến. Chẳng những riêng ngài, mà những vị có mặt ở đây đều đã có những thành tích nổi trội trong ngành y học. Hôm nay, một người trẻ tuổi kém tài như tôi lại may mắn được ngồi tại đây, cùng bàn thảo công việc với các vị, chính là một vinh hạnh lớn cho Mục Thanh tôi”

Các vị y bác sĩ đa số đã là những bậc trưởng bối lớn tuổi, thoạt đầu họ cũng khá e ngại khi nghĩ đến việc sẽ làm việc ở một bệnh viện lớn mới được xây dựng, lại được điều hành bởi một giám đốc tuổi đời còn quá trẻ như Mục Thanh. Nếu không vì nhờ vào danh tiếng cũng như phong cách làm việc được người khác kính nể của bố hắn thì có lẽ họ sẽ không nghĩ đến việc sẽ gửi gắm bản thân mình cũng như các bệnh nhân cho hắn.

Nhưng ngờ đâu, ngay lần đầu tiên tiếp xúc, sự trưởng thành chửng chạc, cũng như thái độ khiêm nhường kính nể của Mục Thanh đã khiến họ phải nhìn hắn bằng một con mắt khác.

Sau khi bắt tay giới thiệu bản thân với mọi người, Mục Thanh vẫn tỏ ra không quen biết Hạc Tu Kiệt. Hắn chào Hạc Tu Kiệt bằng thái độ bình thản và kính nể, Hạc Tu Kiệt cũng không tỏ ý gì, chỉ mỉm cười hoa lệ.

Buổi trò chuyện thảo luận về thời gian bệnh viện mở cửa chính thức hoạt động, các công tác từ thiện sau đó được Mục Thanh trình bày rõ ràng khiến ai nấy đều hài lòng. Lúc ra về còn cười nói vui vẻ, mong sẽ được hợp tác dài lâu với phía Mục Thanh.

Tiễn hết các vị bác sĩ ra về, Mục Thanh cũng thu dọn tài liệu cho vào cặp rồi trở lại công ty.

Khi hắn xuống đến bãi đổ xe thì nhìn thấy Hạc Tu Kiệt đang đứng tựa ngựa vào cái cột to đùng gần xe hắn, Mục Thanh nhíu mày, sau đó thả lỏng nét mặt bước tới “Bác sĩ Hạc vẫn chưa về ư? ”

Hạc Tu Kiệt dụi tắt điếu thuốc trong tay, nhìn Mục Thanh rồi mỉm cười “Không có xe về”

Mục Thanh nhướng mày ngạc nhiên “Thế, xe bác sĩ đâu? Không đi xe đến à? ”

Hạc Tu Kiệt hất mặt về chiếc xe màu xanh đậm đối diện “Lúc đến thì có mang xe, nhưng về thì không nó về được”

“Tại sao?” Mục Thanh hỏi

“Xe tôi bị nổ lốp rồi”

Nghe Hạc Tu Kiệt nói thế, Mục Thanh liền đưa mắt nhìn bánh xe của hắn, quả nhiên bánh xe bị nổ lốp, mềm oặt ra và chắc chắn không thể nào lăn bánh được.

Mục Thanh liền nói “Anh không mang theo lốp dự phòng à? ”

Hạc Tu Kiệt đáp “Tôi không”

Mục Thanh thở dài, sau đó lấy trong cặp một tấm danh thiếp “Anh có thể gọi đến đây, gara này làm việc rất nhanh và có uy tín. Chỉ cần anh đọc địa chỉ, tầm mười phút sau họ sẽ cho người đến thay lốp cho xe của anh, hoặc nếu động cơ bị hư hại gì, họ sẽ giúp anh keo xe về gara để sửa”

Hạc Tu Kiệt mỉm cười, cầm lấy tấm danh thiếp xem qua rồi bỏ vào túi. Mục Thanh không hiểu ý hắn lắm, nhưng cũng không muốn nán lại chổ này để noi chuyện thêm nữa, vì thế Mục Thanh cúi đầu chào Hạc Tu Kiệt “Nếu không còn gì thì xin phép tôi đi trước… ”

Mục Thanh nói xong thì tiến lại chổ xe mình, định mở cửa bước vào thì Hạc Tu Kiệt đã đứng ngay phía sau hắn.

Bị Hạc Tu Kiệt làm cho bất ngờ, Mục Thanh trợn mắt hỏi “Bác sĩ Hạc còn điều gì chưa thông à? ”

“Uầy…. ” Hạc Tu Kiệt thở dài rồi nói “Cậu thật chẳng có tình nghĩa chút nào, thấy tôi gặp nạn mà có thể bình thản đi về như vậy, thật khiến người khác tổn thương”

Nghe nói về mình như vậy, Mục Thanh liền cau mày tức giận “Xin hỏi, việc tôi đứng lại hỏi thăm và đưa ra phương pháp giải quyết vấn đề của anh từ nãy đến giờ, anh gọi đó là không tình nghĩa ư? ”

Hắn mỉm cười nhìn Mục Thanh “Cậu chỉ mới giúp một nữa, vẫn chưa trọn vẹn mà”

“Vậy theo anh, tôi phải làm thế nào mới gọi là trọn ven? ”

“Ừm…đưa tôi về nhà được không? ”

Mục Thanh đáp luôn không suy nghĩ “Xin lỗi, tôi bận lắm, anh nên đón taxi thì hơn”

Hạc Tu Kiệt cười to “Cậu đúng là lạnh lùng như lời đồn, haizz… dù sao tôi với cậu cũng là hàng xóm thân thiết, cậu định không nhận tôi thật ư? ”

Mục Thanh nheo mắt lại một cách quả cảm, Hạc Tu Kiệt nói tiếp “Dù cậu không thích tôi, không muốn nhớ đến việc chúng ta từng cùng nhau trải qua những chuyện đau buồn…..nhưng dù sao sắp tới tôi sẽ làm việc cho bệnh viện của cậu, cũng sẽ trở thành cộng tác dài lâu của cậu.

(Đam Mỹ) Yêu Lại Từ Đầu (PN4-Tình cờ yêu em)

Phiên ngoại 4 (Phần tiếp theo)

Hạc Tu Kiệt được sinh ra trong một gia đình truyền thống và gia giáo, ông bà hắn lúc còn trẻ từng làm việc dưới quyền của các vị tướng soái, bởi thế nên ngôi nhà hiện nay ông bà hắn sống cũng được xây dựng theo lối cổ kiến của ngày xưa.

Tiếp tục đọc

(Đam Mỹ) Yêu Lại Từ Đầu (PN-Tình Cờ Yêu Em)

Phiên ngoại 4 (Phần đầu).

Gần đến ngày lễ Giáng sinh, không khí tại Pháp lúc này phải nói là nhộn nhịp vô cùng. Từ khắp các con đường lớn bé, đến tận những vùng nông thôn nằm ngoài ngoại ô, chổ nào cũng giăng đèn lấp lánh.

Ngôi nhà màu xám trắng to lớn nằm cạnh trung tâm thành phố của gia đình Mục Thanh cũng đang bận rộn đón lễ.

Tiếp tục đọc